• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5

Truyện Ma Đường Âm


Ấn +1 Để Load trang nhanh hơn

Truyện Ma Đường Âm – Tác Giả Định Hải Châu

Chương I: MA DẪN
Tôi và gia đình chuyển đến làng Sao này chỉ mới vài tháng nên vẫn chưa rành về đường xá nơi đây, nhất là lại đối với một đứa mù đường như tôi. Phải mất cả tháng trời tôi mới nhớ được con đường từ nhà đến trường và ngược lại, tôi đã có thể tự mình đạp xe xuyên qua những khúc cua ngoằng ngoèo và những con đường mòn đầy sỏi vụn để đến lớp đúng giờ mà không cần ba chở. Quãng đường cũng khá dài, tầm 6 cây số. Khối 11 trường tôi học buổi chiều. Ngày qua ngày cứ trưa đạp xe đi học chiều tối lại đạp xe về, tôi cũng dần quen thuộc với cảnh vật và nếp sống sinh hoạt của người dân làng Sao.
Ngôi làng này vẫn còn rất hoang sơ và thưa người ở, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh chỉ thấy bạt ngàn màu xanh của cây cỏ và bầu trời rộng lớn, những ngôi nhà gỗ đơn sơ cách xa nhau cả trăm đến vài trăm mét. Người dân làng Sao sử dụng nước giếng là chính, tuy vậy cũng đã có điện, nhưng nguồn điện vẫn hạn chế nên những con đường ngỏ hẻm vẫn tối om khi đêm xuống do không được lắp đèn. Tôi là chúa sợ ma nên vừa tan học là lật đật đạp xe về nhà ngay tắp lự, tranh thủ chút hơi tàn của ánh mặt trời còn sót lại cuối ngày. Nhưng ở đời thường là vậy, luôn có những chuyện xảy ra ngoài ý muốn bản thân.



Chiều hôm đó, đúng 5h tiếng trống tan trường giòn giã vang lên, học sinh ùa ra từ các phòng học, tuy không đông như trường cũ trên phố nhưng cũng nhốn nháo rộn rã tiếng cười nói làm bầu không khí thoáng chốc trở nên sôi động đầy sức sống. Tính tôi khá hòa đồng nên đến giờ cũng thân được vài đứa, thân nhất là nhỏ Lam ngồi cùng bàn. Vì trường chỉ quy định mặc áo dài vào đầu tuần nên đám con gái tụi tôi thoải mái với quần xanh áo trắng những ngày còn lại. Tôi và Lam lưng đeo balo, tay dắt xe đạp ra cổng trường , miệng ríu rít trò chuyện. Đường về nhà Lam cùng đường với tôi, nhưng nhà nó gần trường hơn nhiều nên thành ra chỉ đi chung được nửa quãng đường, nữa quãng còn lại tôi phải lủi thủi đi một mình. Đạp được vài mét thì tôi cảm thấy có gì đó là lạ, cái xe dường như trở nên loạng choạng, khó điều khiển, tôi liền xuống xe xem xét. Má ơi, thì ra bánh sau xe đạp đã xẹp lép từ lúc nào không hay. Có lẽ lúc nãy trò chuyện với nhỏ Lam hăng say quá nên tôi không để ý. Tôi căng thẳng lục lọi trí nhớ xem gần đây có nơi nào vá xe, nhưng rồi lại thất vọng, vì chắc chắn trên quãng đường từ trường về nhà không hề có chỗ nào vá xe cả. Chỉ có một tiệm duy nhất ngay trước cổng trường. Không lẽ bây giờ lại vác xe trở ngược lại đó, nếu vậy có lẽ khi về đến nhà trời đã tối mù luôn rồi. Các bạn biết là tôi sợ ma mà, thế nên tôi quyết định dắt bộ về nhà, cái xe sẽ tính sau.
Mọi ngày trên chiếc xe đap, tôi bon bon lướt qua đoạn đường này nên không chú ý gì nhiều, lúc này một mình một xe chậm chạp từng bước, tôi mới nhận ra con đường này quả thật hoang vắng, không hề có nhà dân nào, hai bên chỉ um tùm cây là cây. Đang giữa tháng 10 nên dù chỉ mới hơn 5 giờ trời đã nhá nhem tối. Cái lạnh đầu đông bắt đầu xuyên qua lớp áo thấm lạnh từng lỗ chân lông trên người. Da gà da ốc cứ thi nhau chễm chệ xuất hiện. Tiếng bước chân và lốp xe nghiến trên nền đất đầy sỏi vụn nghe rào rạo, rõ mồn một trong không gian quá yên tĩnh như vầy. Nhà tôi ở cuối làng, cái khu xa xôi nhất, xa trạm xá, xa chợ, xa trường học… Cách nhà tôi hơn 200m còn có nhà của ông Năm lụi, nhưng nhà ổng to và đẹp hơn nhà tôi nhiều. Con đường này là con đường duy nhất dẫn vô cuối làng nên ngoài gia đình tôi thì chỉ có nhà ông Năm lụi đi qua lại. Mà mọi người thì làm ruộng về lâu rồi, chỉ có tôi đi học nên về giờ này thôi. Tim tôi liên tục nhảy cà tưng trong lồng ngực, những câu chuyện ma quỷ từng nghe không ngừng chiếu loạn xạ trong trí tưởng tượng. Tôi cố gắng trấn an bản thân thôi không suy nghĩ đến chuyện ma quỷ nữa, dù sao cũng chỉ còn 3 cây số nữa là đến nhà. Nghĩ vậy nên tôi yên tâm, tập trung dắt xe thật nhanh. Được tầm vài trăm mét, tôi chú ý dường như mình đang xuyên qua một lớp sương mù… mờ ảo và lạnh lẽo. Quái lạ thật, bình thường có bao giờ thấy sương mù vào giờ này đâu nhỉ. Tôi vô thức nắm chặt tay cầm, hai vai co lại, cặp mắt ráng căng hết mức nhìn thẳng về phía trước. Bỗng tôi nghe loáng thoáng quanh đây như có tiếng trò chuyện. Có người sao? Tôi mừng rỡ đi nhanh hơn. Không xa về phía trước, vài bóng người thấp thoáng dưới ánh chạng vạng mờ mờ ảo ảo khiến tôi không thể nhìn rõ. Tôi bèn lớn tiếng gọi:
“Ai ở đằng trước đó?”
Nhưng không ai trả lời. Có vẻ họ không để ý. Tôi quyết định đến gần để nhìn rõ hơn…
Là một nhóm 4 đứa con nít tầm 7-8 tuổi đang chụm đầu vào nhau rì rầm gì đó. Sương mù làm cho tôi không cách nào nhìn rõ được mặt mũi tụi nó. Bỗng tôi nghe tiếng một đứa con trai, là đứa cao nhất trong 4 đứa nói:
“Tụi mày giấu ở đâu?”
Tôi khẽ rùng mình, tiếng nói ấy quá lạnh lẽo và không hề tồn tại chút cảm xúc nào. 3 đứa còn lại cũng trả lời bằng cái giọng nhừa nhựa không âm điệu:
“Không có”
“Đừng có nói láo!” – Thằng nhóc hét to hơn.
“Tụi- tao- không- có- nói- láo!” – 3 đứa kia gằn từng chữ, dứt lời liền xông vào thằng nhóc đấm đá túi bụi. Tôi hoảng hồn la lên:
“Ê, mấy đứa kia, đánh nhau gì đó?”
Nhưng dường như tụi nó chả thèm để ý gì. Tôi chép miệng nghĩ “Chắc mấy đứa con nít lại gây gỗ tào lao gì đó”. Bình thường có lẽ tôi sẽ can thiệp và hỏi xem đầu cua tai nheo ra sao rồi phân xử đúng sai, nhưng hiện tại thân mình còn lo chưa xong mà trời lại ngày càng tối hơn, thế nên tôi khẽ lắc đầu rồi dắt xe đi tiếp, tự nhủ tụi nó đánh nhau chán rồi lại thôi.
Đi thêm được một đoạn, hình như sương mù lại có vẻ dày hơn, tôi cắm đầu dắt xe thật nhanh, không gì làm tôi hạnh phúc hơn được trở về nhà ngay lúc này. Đột nhiên ở xa xa phía trước, tôi lại thấp thoáng thấy bóng người. Hay là ba mẹ chờ mãi không thấy nên ra đón mình? Nghĩ thế tim tôi đập rộn ràng, bước chân càng nhanh hơn, nhưng càng đến gần, bước chân tôi càng chậm lại khi nhận ra không phải ba mẹ. Đó là một nhóm 4 đứa con nít chừng 7-8 tuổi đang chụm đầu rì rầm gì đó. Quái lạ, hôm nay sao lắm con nít vậy, à mà chắc có sinh nhật đứa nào trong làng… Dù sao thì có người trên đoạn đường vắng cũng làm tôi an tâm ít nhiều.
Ngang qua tụi nhỏ, tôi cười hỏi:
“Tối rồi mà chưa về nhà hả mấy đứa?”
Không có tiếng trả lời, chỉ có những tiếng rì rầm to nhỏ không thể nghe ra. Tôi phát bực. Giọng tôi thường ngày đã không nhỏ, trên đoạn đường tĩnh mịch thế này nghe lại càng rõ, không lí nào lại không nghe thấy.
Mặc kệ tụi nó, tôi tiếp tục dắt xe đi. Chỉ mới vài bước, từ phía tụi con nít sau lưng, tôi nghe tiếng của một đứa con trai:
“Tụi mày giấu ở đâu?”
Chân tôi khựng lại. Đó là giọng nói không thể quên được, đều đều, lạnh lẽo và không hề mang theo cảm xúc. Đúng lúc ấy 3 đứa còn lại cũng trả lời:
“Không có”
Vẫn là những giọng nói ấy, nhừa nhựa rờn rợn.
Thằng nhóc kia hét to hơn:
“Đừng có nói láo!”
“Tụi- tao- không- có- nói- láo!”
Không…không thể nào! Tại sao mẩu đối thoại lại giống hệt lúc nãy vậy. Theo bản năng tôi quay đầu lại. Trong màn sương mờ mờ ảo ảo, 4 đứa lao vào nhau đấm đá túi bụi. Tôi cố nhìn thật kỹ… Má ơi! đúng là 4 đứa nhỏ lúc nãy. Hai chân tôi đã nhũn như như bún rồi, nhưng chút lý trí còn sót lại nhắc nhở đây có thể chỉ là một trò đùa, có thể đám con nít trong làng chỉ muốn bày trò chọc phá người mới chuyển đến. Tôi quay đầu, run rẩy siết chặt 2 bên tay cầm, ép đôi chân khó nhọc lết từng bước đi tiếp. Ba ơi, mẹ ơi, ba mẹ đang ở đâu? Tôi đã sợ muốn khóc nhưng ráng kiềm nén, không có gì, không có ma quỷ gì hết, không được sợ. Tôi cứ bước rồi lại bước, nhưng sao hôm nay quãng đường này cứ như dài ra, hay nói đúng hơn giống như tôi đang đi trên một chiếc máy chạy bộ vậy, đi mãi đi mãi thực ra vẫn chỉ là dậm chân tại chỗ. Bây giờ sương mù đã dày đặc, che phủ mọi vật nên hầu như tôi không thể nhìn rõ gì được nữa. Hơi thở từ miệng đã thành những làn khói mỏng uốn lượn bay lên. Chưa đến Giáng sinh mà lại lạnh như vậy sao? Lúc ban ngày vẫn còn ấm áp lắm mà. 2 hàm răng tôi đã va vào nhau lập cập đến thảm thương. Nhìn đồng hồ trên tay, đã hơn 6 giờ rồi, chắc cả nhà đang lo lắm. Tôi hoang mang nhìn về khoảng trời âm u mờ căm phía trước, sương dày thế này thấy đường đâu mà đi. Nhưng thôi kệ, chỉ cần đi thẳng hết con đường này là về đến nhà. Tôi cắn răng lần mò trong đêm sương. Rồi tôi nghe thấy tiếng gì đó, là ba mẹ đi tìm mình sao? Tôi mừng rỡ bước đi như bay, miệng gọi như hét:
“Ba ơi! Mẹ ơi! Con ở đây!!!”
Gió thốc từng cơn làm tôi không thể nghe rõ. Tôi lại gọi lớn:
“Ba mẹ ơi!!!”
Và dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng…không xa về phía trước, tôi nhìn thấy…một đám 4 đứa con nít… Mọi chuyện diễn ra như một đoạn phim bị tua đi tua lại nhiều lần…
“Tụi mày giấu ở đâu?”
“Không có”
“Đừng có nói láo!”
“Tụi- tao- không- có- nói- láo!”
4 đứa lao vào nhau.
Tôi kinh hãi thét lớn: “Á Á á á á!!” Tiếng thét như xé toạc màn đêm. Rồi điều tôi không ngờ đến, bọn chúng đột ngột ngưng đánh nhau. Đứa cao nhất trọng bọn đột ngột quay phắt đầu về phía tôi, nhanh một cách kỳ dị. Lạ một điều là chỉ có nó quay lại, còn 3 đứa kia thì chậm chạp đứng vây lại thành một vòng tròn nhỏ, đầu chụm vào nhau, giây sau liền phát ra tiếng rầm rì lạo xạo khó hiểu. Đến khi nhìn thẳng vào mặt, tôi sợ đến tê người, cặp mắt tụi nó trợn trắng đảo liên hồi, miệng không phải đang nói mà chỉ là cử động lên xuống lách nhách không ngừng tạo ra những tiếng “chặp chặp chặp…” vô nghĩa. Tôi sợ đến hồn bay phách lạc, chỉ biết đứng nhìn trân chối, chiếc xe đạp đã ngã sõng xoài trên mặt đất tự lúc nào.
Nó “nhìn” tôi bằng hai hốc mắt trống rỗng, đen ngòm, máu nhễu nhão từ đỉnh đầu loang xuống khắp mặt. Nhìn lại những đứa kia, tay chúng đang cầm một hòn đá nhọn hoắc vẫn đang rỉ máu. Nó ngoác miệng xé ra một nụ cười gớm ghiếc bốc ra mùi tanh tưởi nồng nặc lợm người. Đầu nó khẽ nghiêng một bên, chăm chú “nhìn tôi” rồi cất giọng, một thứ giọng nói lúc xa lúc gần, đều đều và lạnh đến cùng cực:
“Chị có giấu hai con mắt của em không?”
Trời đất như quay cuồng, tay chân tôi nặng như đeo chì, hai mắt hoa lên.. Tất cả đã vượt quá giới hạn chịu đựng…

Chương II: Ảo Ảnh
Lơ mơ tỉnh dậy với cái đầu nhức nhối khó chịu, tôi lia mắt xung quanh và nhận ra đây là phòng mình, căn phòng nhỏ hẹp chưa đầy 12 mét vuông. Trong phòng ngoài tôi ra thì không còn ai nữa. Nhìn đồng hồ trên tay, đã 7 giờ, bầu trời bên ngoài đã chuyển màu đen kịt, tôi ù ù cạc cạc không hiểu sao mình lại lăn ra ngủ đến tận giờ này. Chợt, tôi nghe có tiếng lạch cạch phát ra từ dưới nhà bếp… Có lẽ là mẹ. Tôi bèn lồm cồm bò xuống giường rồi mở cửa đi thẳng xuống bếp. Đúng là mẹ. Bà đang cắm cúi thái nhỏ hành lá, tiếng dao chạm trên mặt thớt phát ra tiếng lạch cạch lạch cạch…
“Đói bụng chưa mẹ dọn cơm luôn?”
Dường như biết tôi đi xuống mà chẳng cần nhìn, mẹ vừa lên tiếng hỏi vừa bỏ hành vào tô canh đang bốc khói nghi ngút. Cái bụng rỗng của tôi cũng đã bắt đầu léo nhéo đòi ăn nên tôi “dạ” ngay. Hai mẹ con bưng đồ ăn đặt lên trên bàn, cái bàn ăn nhỏ cũ kỹ bằng gỗ đặt ở góc bếp, rồi kéo ghế ra ngồi. Nhìn quanh không thấy ba, tôi liền hỏi:
“Ba đâu rồi mẹ?”
“Tối nay ba họp trên phường chắc về trễ, mẹ con mình cứ ăn cơm trước đi.”
“Dạ!”
Kỳ lạ là miệng thì nói chỉ có 2 mẹ con, nhưng tay mẹ lại bới những 3 chén cơm. Tôi bật cười chọc mẹ:
“Mẹ nhớ ba quá nên lú lẫn rồi. Có 2 người mà bới chi 3 chén thế mẹ?”
“Hả?” Tự dưng mẹ quay sang nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc. “Con chưa tỉnh ngủ à, đếm sao mà ra 2 người vậy con?”
Tôi ngơ ngác hết nhìn mẹ lại quay sang chén cơm thứ 3 bên cạnh, trên bàn ngoại trừ mẹ và tôi thì đâu còn ai khác?
“Mẹ chọc con hoài nha.” Tôi cười giả lả ra ý con đây biết hết rồi. Nhưng… mẹ vẫn cứ nhìn xoáy vào tôi. Tôi bỗng nhận thấy trên khuôn mặt bà có gì đó bất thường, rất bất thường… Cặp mắt, chính là cặp mắt! Hai mắt mẹ tôi đang từ từ dại ra.
Tôi sợ điếng hồn, vội cầm tay mẹ lắc liên tục:
“Mẹ, mẹ ơi! Mẹ!!!”
Bà vẫn ngồi hướng ánh mắt đờ đẫn về phía tôi như không nghe thấy gì . Ngay sau đó tôi nhận ra…dường như không phải bà đang nhìn mình, mà là nhìn gì đó…ngay sau lưng tôi! Người tôi bỗng chốc lạnh ngắt, da đầu tê rần đi vì sợ.
Từ miệng mẹ có tiếng ngân nga khe khẽ. Mẹ đang hát? Bà ngân nga gì đó rất nhỏ và khó nghe nên tôi phải áp sát tai vào. Đột nhiên, bà rống to lên khiến tôi giật nẩy mình. Lần này tôi đã nghe rõ: “3 người…nhà ta có 3 người…3 người…nhà ta có 3 người…” Tôi kinh hãi đờ người ra nhìn.
Lẫn trong tiếng rống của mẹ, tôi hình như còn nghe được một âm thanh khác. Tôi cố gắng lắng tai nghe…
“Chặp chặp chặp chặp chặp……”
Tôi lặng người. Đó…đó là tiếng gì vậy? Không gian đột nhiên yên tĩnh. Mẹ cũng không còn gào lên câu hát kinh khủng kia nữa. Đôi mắt bà lại dại ra nhìn về khoảng không phía sau làm tôi ớn lạnh. Tôi nuốt nước bọt, run rẩy nhìn theo tầm nhìn của mẹ, từ từ quay người ra sau. Ngay lập tức, một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc đến, chóp mũi tôi gần như chạm vào một khuôn mặt nhễu nhão máu với 2 hốc mắt đen ngòm, da thịt trên mặt xám ngoét, đôi chỗ đã bị hóa lỏng do phân hủy, từng mảng thịt tuột khỏi hộp sọ trượt xuống, vắt vẻo đong đưa…
Nó đang “nhìn” tôi.
Và rồi… miệng nó động đậy, cử động lách nhách lên xuống không ngừng tạo ra một tràng “chặp chặp chặp chặp…” ghê rợn. Nỗi sợ đã tràn mọi ngóc ngách, tôi sợ đến không thể làm gì.
Từ phía ghế đối diện, mẹ tôi bỗng rú lên cười sằng sặc như điên loạn, rồi lại bắt đầu gào lên “nhà ta có 3 người…3 người…”
Nước mắt không tự chủ cứ tuôn ra, tôi ôm đầu hét lớn trong tuyệt vọng: “KHÔNG!!!”
——————————
“Hạ, mở mắt ra con ơi, Hạ!!”
Tiếng mẹ kéo tôi trở lại. Tôi mở choàng mắt và hoảng loạng nhìn xung quanh, trong căn phòng nhỏ hẹp, hàng chục người không rõ mặt mũi chụm đầu nhìn xuống tôi với ánh mắt vô hồn… nhiệt độ trong phòng thấp đến thấu xương tủy.
“Hạ, con ơi!”
Tôi lại cố gắng mở choàng mắt ra lần nữa, chớp mắt vài lần để quen với ánh đèn rồi gượng ngồi dậy. Vẫn là trong căn phòng nhỏ của tôi, nhưng lần này chỉ có ba mẹ và một người đàn ông lạ mặt.
Nhận ra ba mẹ, tôi vỡ òa ra trong vui sướng. Tôi ôm mẹ khóc nấc lên, bà cũng hai mắt đỏ hoe, tay vuốt nhẹ nhẹ lưng giúp tôi bình tĩnh. Ba tôi đứng bên cạnh nói bằng giọng nghèn nghẹt:
“Có chuyện gì kể ba mẹ nghe!”
Những hình ảnh quỷ dị vụt lướt nhanh qua đầu khiến tôi một lần nữa lạnh buốt. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, tôi kể cho mọi người về mấy đứa con nít mà tôi đã gặp…
Sau khi nghe tôi kể xong, căn phòng bỗng trở nên im ắng. Ba mẹ lo lắng nhìn nhau trao đổi gì đó. Người đàn ông thì lẳng lặng nhíu mày suy tư. Đột nhiên ông ta đứng lên và nói:
“Chị ở lại theo dõi con bé xem sao, còn anh ra ngoài nói chuyện với tôi một chút.”
Hai người gật đầu. Ba tôi theo người đàn ông ra phòng khách, cánh cửa đóng lại. Tôi lau nước mắt quay sang hỏi mẹ:
“Ai đưa con về vậy mẹ?”
Bà nghẹn ngào nhìn tôi, vẻ khó xử hiện rõ trên mặt. Tôi nghi ngờ nhìn mẹ:
“Mẹ? Mẹ cứ kể con nghe đi, con không sao đâu mà.”
Mẹ tôi thở dài một hơi nặng nề, nhìn tôi nói:
“Không ai đưa hết, là con tự đi về.”
Tôi lắc đầu không hiểu:
“Không phải, con nhớ đoạn đường vẫn còn cách nhà khá xa, mà con lại xỉu ở ngay đó mà?”
Bà chép miệng, khó nhọc kể lại:
“Lúc tối khoảng 6 giờ mà vẫn chưa thấy con về, ba mẹ định chạy xe đi tìm thì đột nhiên thấy con dắt xe đạp đi vào nhà. Mẹ hỏi sao con về tối vậy nhưng con không trả lời, mẹ lại hỏi lại, nhưng con vẫn như cũ không trả lời. Dường như con không nghe thấy gì hết. Lúc ấy mắt con chỉ nhìn đăm đăm về phía trước, và dắt xe đi quanh nhà. Ba mẹ sợ quá liền chạy đến giữ xe lại, nhưng không hiểu con lấy sức từ đâu mà rất mạnh, vùng chiếc xe ra và lại tiếp tục dắt lòng vòng quanh nhà. Ba mẹ hết cách chỉ biết đứng nhìn…”
“Sau đó, con đột nhiên hét lên rồi ngã xuống bất tỉnh. Ba mẹ vội đưa con vô phòng xoa dầu, bắt gió nhưng con vẫn không tỉnh. May sao mẹ nhớ ra con trai ông Năm kế bên nhà mình biết bấm huyệt nên chạy qua nhờ giúp, nó bấm huyệt trên đỉnh đầu một lúc thì con tỉnh.”
Tôi thẫn thờ nhìn vào vô định, thì ra trong lúc tôi nghĩ mình đang lạc trong sương mù không thể thoát ra lại chính là lúc tôi đã trở về nhà. Ba mẹ ở ngay bên cạnh nhưng tôi không thể nhận ra. Cái quái quỷ gì vậy? Tôi bị mộng du, hay tất cả chỉ là những ảo ảnh được tạo ra bởi điều gì đó không thể lí giải? Đầu tôi như muốn nổ tung bởi vô vàn câu hỏi.
Ngoài phòng khách, hai người đàn ông ngồi trầm ngâm với tách trà đặc phả ra những làn khói mỏng uốn lượn…

Còn nữa

Ý kiến bạn đọc { 0 }

Ý kiến của bạn

 

truyện ma