chuyến xe bus số 26-truyện kinh dị
Ấn +1 Để Load trang nhanh hơn
CHUYẾN BUS SỐ 26
Bảo An là sinh viên năm 1 của một trường đại
học nằm trong top đầu thành phố. Hằng ngày cô vẫn đi học đều đặn trên tuyến bus
số 26 đi từ Mai Động đến SVĐ Mỹ Đình.
Tuyến bus số 26 lúc nào cũng đông, bất kể giờ
là giờ nào. Những lúc An tan học, chen chúc để lên xe đã khó, nhưng lên xe rồi
thì hơi người, mùi mồ hồi, mùi bụi đường, tất cả trộn với mùi điều hòa, thành
một không khí hỗn tạp mà nếu không phải vì bắt buộc chắc hẳn sẽ chẳng ai muốn
chịu đựng.
Đó là một buổi chiều muộn, mãi mới xong công
việc với nhóm chuẩn bị cho bài thuyết trình tuần tới, An vội vàng thu xếp sách
vở rồi chạy ra bến xe. Tối nay cô đã hứa đi xem hòa nhạc cùng mẹ trên nhà hát
Kim Mã.
Đến nơi, An bị lỡ
mất một chuyến, gần 20 phút sau cô mới bắt kịp chuyến tiếp theo. Bảo An nhanh
chóng lách vào trong và kiếm một chỗ có thể tựa vào thành ghế. Mặc dù đi xe bus
rất nhiều lần nhưng cô không thể quen với những cú phanh gấp hay luồn lách trên
đường đầy ngoạn mục của nó, nên tìm kiếm một chỗ có thể dựa là việc đầu tiên An
làm khi bước lên bất kì tuyến bus nào.
Dựa vào một chiếc
ghế gần cửa sau, An đeo tai nghe và bắt đầu chờ đợi vượt qua chặng đường dài
đông đúc vào giờ tan tầm của Hà Nội ồn ào để về đến nhà, sà xuống mâm cơm bố mẹ
đang đợi sẵn.
Đến chặng phải
xuống, An ấn chuông báo hiệu điểm đỗ tiếp theo. Theo thói quen, cô đưa mắt
xuống phía cuối xe. Hầu hết mọi người đều đang gà gật, định quay đi rồi nhưng
có một thứ làm cô bé hoáng váng.
Một ánh mắt sắc
lẹm liếc nhìn An, ngay khi cô vừa quay đầu lại. Đó là một người phụ nữ, với ánh
mắt sắc mà An chưa từng thấy ở bất kì người nào trước đây. cô thậm chí còn cảm
thấy đôi mắt đó đỏ và hằn lên những tia nhìn hằn học. Đôi mắt đỏ hằn lên những
tia nhìn hằn học.An vội vàng xuống xe, bất giác ngoái lại nhìn, cảm giác buốt
lạnh sống lưng khi nhận thấy người phụ nữ vẫn dõi theo cô, với ánh nhìn ấy, và
sắc đỏ của đôi mắt khiến An khẽ rùng mình.Vỗ trán tự trấn an bản thân rằng đói
quá sinh ảo giác, An bật cười, nhanh chóng rẽ vào con ngõ về nhà. An không hề
biết, sẽ có điều gì đó đang chờ đợi cô phía trước.
Buổi hòa nhạc kết
thúc khá muộn, An chở mẹ về. Con đường khá vắng vẻ nhưng không tối.An vừa đi
vừa chuyện trò vui vẻ với mẹ. Cho đến khúc quanh rẽ vào ngõ, đột nhiên An thét
lên một tiếng hãi hùng, tay lái loạng choạng, chiếc xe đổ xuống mặt đường,
tiếng ầm vang lên giữa màn đêm yên tịnh trên con phố nhỏ.
Đằng sau chiếc
cột điện đầu ngõ, An đã nhìn thấy nó - ánh mắt màu đỏ ban chiều. Người phụ nữ
mặc đồ đen, mái tóc buộc cao gọn gàng như những cô gái trẻ đang đứng đó, quay
mặt lại, và nhìn chằm chằm vào An. Cô ta đứng đó
nhìn "Đi đứng sao
thế con? May mà không đi nhanh? Có sao không? Sao mặt tái xanh thế?" An không thể đáp
lại gì những câu hỏi dồn dập của mẹ, trong đầu cô giờ là bao nhiêu thứ ngổn
ngang, cô thậm chí không nghĩ được gì nữa. Bởi vì, khi định thần lấy hết dũng
lại ngẩng lên nhìn về phía cột điện, An không thấy gì ngoài chiếc bóng đổ dài
nằm bất động im lìm dưới ánh đèn đường tĩnh mịch. An hoang mang nhớ
lại khoảnh khắc ấy, tim cô đập nhanh mất vài nhịp. Nếu đó không phải ảo giác,
thì đó là ai?
Đêm đó, An mơ
thấy mình đang ngồi trên xe bus, một bàn tay chợt đặt lên vai cô từ đằng sau.
An quay lại và bắt gặp đôi mắt đỏ ánh lên tia nhìn hằn học! Thét lên và tỉnh
dậy giữa đêm khuya, điều hòa vẫn để 22 độ mà mồ hôi ướt đẫm lưng áo, An không
thể nào chợp mắt cho đến sáng. An đến lớp với
đôi mắt thâm quầng, mấy đứa bạn trêu đùa "Tương tư anh nào chắc lại mất
ngủ cả đêm qua hả?". An cười mà miệng
méo xệch, trong lòng cô đang dậy lên những nỗi lo khác.
An không biết có
nên kể với ai về những gì đang xảy đến với cô không. Cô tự nhiên có cảm giác
bất an, cô nhìn khắp nơi bất cứ chỗ nào cô đi đến. Nếu như đó là một người
thật, hẳn cô sẽ còn nhìn thấy ở nơi nào đó. Nhưng khắp ngày hôm đó ở trường, cô
không thấy gì ngoài những đám nữ sinh túm năm tụm 3 hay khoác vai nhau đi lại
vui vẻ trong khuôn viên.
Nữ sinh vui vẻ
trong khuôn viên
Tạm thời quên đi
nỗi sợ hãi, An vui vẻ lên xe bus về nhà. Lần này rút kinh nghiệm, lúc xuống xe
An không quay nhìn phía cuối xe lần nào cả. Vừa về đến đầu ngõ, An khựng lại
khi nhìn thấy cột điện, rồi lại thở phào. Chẳng có ai cả.
Có lẽ hôm qua mệt
quá nên đầu óc tưởng tượng lung tung, An nghĩ rồi với tay tìm chìa khóa trong
balo để mở cổng.
Khi cánh cổng mở
ra và An quay lại khóa cổng trước khi bước vào nhà, An ngất lịm đi trong sân.
Chiếc áo đen và đôi mắt màu đỏ ấy đang ở phía bên kia đường, nhìn cô ai oán!
An tỉnh dậy lúc
7h tối, thấy bố mẹ đã ngồi bên cạnh. Bố mẹ An hỏi han gay gắt, lo có chuyện gì
buồn bực mệt mỏi mà con gái lỡ giấu. An đã định kể cho mọi người những gì cô
đang cảm thấy, nhưng nghĩ một lúc lại thôi. Cô đòi sang ngủ cùng bố mẹ.
Đó là một đêm ngủ
ngon. An ôm mẹ ngủ ngon lành đến sáng, không mộng mị.
Hôm sau bố mẹ kêu
An ở nhà nghỉ ngơi một ngày rồi hãy đi học. An nghe lời vì kì thực cái cảm giác
về người lạ mặt vẫn ám ảnh An, cô nghĩ rằng tốt hơn hết nên ở nhà một ngày xem
sao.
An dành cả buổi
sáng ngồi xem Disney Chanel, lướt facebook , làm trứng ốp cho bữa trưa, ăn qua
quýt rồi lên phòng đi ngủ. Lâu lắm rồi cô chưa có một giấc ngủ trưa trọn vẹn,
đi học rồi đi làm thêm khiến thời gian của cô kín 16 tiếng 1 ngày. Trong lúc
đang lim dim, đột nhiên An cảm thấy có tiếng động gì rất nhẹ. An mở mắt ra. Rèm
cửa rung rung. Cô bật dậy. An nhớ rằng mình đã không hề mở cửa ban công, trong
phòng cũng không bật quạt, rèm cửa không thể tự nhiên bay như thế.
Rồi An nhìn thấy
một vạt áo đen, không, chính xác là một tà áo đen, chiếc áo dài như áo choàng
trong những bộ sưu tập cô vẫn thấy trên tạp chí. Rồi một mái tóc buộc cao, và
gương mặt một người phụ nữ từ từ quay lại phía sau tấm rèm...
6h tối cùng ngày,
bố mẹ An phát hiện ra thi thể của cô con gái rượu trên chính chiếc giường ngủ
trong phòng cô, với những vệt máu dài chảy ra từ cổ tay, được cắt bởi một con
dao gọt hoa quả sắc lạnh. Dưới gối của cô
gái, người ta phát hiện một cuốn sách còn đang mở.
Gió thổi từ ban
công, quyển sách tự động gập vào, hiện rõ tiêu đề 4 chữ "Đau thương đến
chết" - 1 tiểu thuyết kinh dị mới phát hành.


Ý kiến bạn đọc { 0 }
Ý kiến của bạn