chuyện của nội
Ấn +1 Để Load trang nhanh hơn
Seri:truyện ma của bà nội tôi.
chuyện 2:
Theo lời bà mình kể,nhà mình ngày trước có một ông cụ nội.mà ông nội mình phải gọi là ông.ngày xưa nhà ai cũng nghèo.nhà cụ nội mình thì không có đất để trồng cấy.Toàn đi làm thuê cho địa chủ trong làng.vụ đấy là vụ ngô sắp được thu hoạch.cụ mình được giao cho việc là dựng lều cạnh bãi ngô để trông ngô,kẻo kẻ gian lấy trộm.
Trong làng lúc bấy giờ,cây cối rậm rạp,đường đất lởm chởm.Nghe bà mình kể lại thì,thời đấy lắm ma cỏ lắm.chủ yếu là ma do chết đói và do chiến tranh.nên việc gặp ma là thường xuyên lắm.Có một đợt trời mưa to,ở quê cứ trời mưa to là dân làng thi nhau đi xét cá rô,hoặc cầm nơm ra những ruộng trống để bắt cá từ ao vượt ra.ông cụ mình cũng cầm nơm đi để bắt cá.lúc đấy trời tối,mưa lại rơi,ông cụ mình khoác áo mưa xách nơm cùng cầm đèn đi để bắt cá.ông cụ hăng hay úp hết chỗ này đến chỗ khác.Đến lúc đi đến một khoảng ruộng rất rộng.cạnh đó là một cái miếu,nghe đồn cái miếu rất thiêng.nó còn tồn tại đến tận bây giờ mà (xung quanh một chút về chuyện cái miếu:thời bố mẹ mình vẫn còn nhỏ.đường đi ngang cái miếu đó tối lắm,có một ông đi đánh bài khuya về.đi ngang cái miếu.Bỗng tự dưng người đứng khựng lại .ông từ từ quay mặt vào,đi thẳng ra sau ngôi miếu.nằm ở đó.Ông cũng không hiểu sao mình lại hành động như vậy,ông muốn về,mà không thể thực sự nhấc chân lên để về được.lúc có một ông soi ếch đi qua.đi ngay qua mặt ông ấy,ông ấy biết mà cũng k thể gọi ông soi ếch được,người ông cứng đơ.ông ấy chỉ muốn ông soi ếch đi gần lại đụng vào người mình.có lẽ là sẽ thoát nạn.nhưng không hiểu sao,ông soi ếch chỉ cách ông ấy vài mét mà cũng k nhìn thấy ông ấy.thế rồi ông ấy phải chịu trận ngồi ở đó đến sáng,trong sự bàng hoàng tột độ.khi trời hửng sáng cũng là lúc ông ấy cử động được.ông ây chạy một mạch về và kể cho mọi người nghe.Nghe xong cũng có người kể lại rằng:ở khu vực chỗ ông ấy nằm,thỉnh thoảng lại xuất hiện một con thỏ trắng toát và to lắm.đi loanh quanh ở đấy.có người chạy vào bắt.mà mãi không bắt được.)Quay lại chuyện chính.Lúc ông cụ mình úp cá đến cửa cái miếu đấy.Bỗng dưng ông thấy con gì đó to lắm.quẫy mạnh nước,ông cụ mình mừng thầm trong bụng.chuyến này vớ được con cá to.ông soi đèn nhìn kĩ.thì thấy một con cá chép.cũng phải một người ôm mới vừa.ông mừng lắm.úp chặt lấy nó.nhưng lúc mò tay vào lại không thấy đâu.Ông cụ mình là người can đảm.Không biết sợ ma là gì.nên ông cố gắng phải bắt bằng được con cá đó.ông úp cái thứ 2,rồi cái thứ 3 vẫn không mò được.ông nghĩ chắc là úp trượt nó chạy mất.Con cá thì cứ lởn vởn trước mặt ông.lần thứ tư.Ông lao lên úp thật nhanh,thật chặt.và con cá đã nằm trong cái nơm.vì tiếng con cá va vào thành nơm nghe:kịch...kịch...ông cụ nhà mình mừng thầm:chuyến này chạy đi đâu hả con.Ông cụ mình mừng rỡ.cho tay vào miệng nơm để mò.bỗng một chiếc đầu của một bà già trồi lên,bám vào tay ông cụ mình và nói:
-Mò cái gì đó chúng bay.
ông cụ nhà mình hét lên.vứt nơm bỏ chạy toán loạn.Về nhà,ông cụ mình ốm mất mấy ngày.
Cái đợt ông cụ mình phải coi bãi ngô.nên đành dựng tạm chiếc lều cạnh bãi để ngủ.Ông cùng một số người trong nhà.chặt ít cành cây vừng của cây vừng già đầu làng để lợp mái.chiếc lều đã xong.Đêm đó là đêm đầu tiên cụ mình ngủ ở đó.Lúc đấy trời khuya lắm,ông cụ mình đang hiu hiu ngủ.Nghe trong giấc mơ thấy đâu đó tiếng trẻ con khóc,lại có tiếng bà mẹ ru nữa.tiếng à ơi....à...ơi cứ văng vẳng đâu đó xung quanh chiếc lều.Trong giấc mơ của giấc ngủ chập chờn,ông cụ mình nghĩ:quái lạ,giữa đêm hôm thế này,sao lại có tiếng ru con ở đâu.Bỗng một cơn gió lạnh buốt thổi qua cái cửa sổ,làm cụ mình tỉnh giấc.Việc đầu tiên là cụ mình nhìn ra phía cái cửa sổ,vì hôm đó trăng sáng.nên mọi thứ nhìn cũng khá rõ.trước lều là một bụi tre già,đung đưa theo gió.Lúc này tiếng ru con não nề lại vang lên,rõ hơn lúc nào hết.Trong ánh trăng cụ mình nhìn thấy một cái bóng trắng đang ngồi vắt vẻo trên ngọn tre,và tiếng ru và tiếng trẻ con khóc lại càng to hơn.Ông cụ mình cứng họng không thể nói hay hét gì được.toàn thân ông cụ mình rung lẩy bẩy,sợ bản thân nhìn nhầm.ông cụ nhắm vội mắt và lắc đầu 1 cái để nhìn cho rõ hơn.Ông cụ mở mắt ra để nhìn.thì ngày trước mặt ông lúc này là một người phụ nữ với bộ đồ trắng toát,trên tay bế một đứa bé,toàn thân người phụ nữ đấy tỏa ra sương khói nhìn ảo ảnh lắm.bỗng cái bóng trắng kia cất tiếng:
-mày phá nhà tao,giờ thì nằm lui vào cho mẹ con tao nằm.
Ông cụ nhà mình ngã vật xuống,ngất lịm đi trong tiếng cười man rợn của người phụ nữ đó.
(sáng hôm sau mọi người phát hiện ra cụ nhà mình nằm đó.sốt miên ma.mới đưa về nhà,và cụ mình thuật lại chuyện đó.rồi lại ngất lịm một lần nữa.cụ và những người chặt cây vừng để dựng lều đó đều bị ốm cả tuần liền)
(.......updating.......)
chuyện 2:
![]() |
| ma nữ bồng con |
Theo lời bà mình kể,nhà mình ngày trước có một ông cụ nội.mà ông nội mình phải gọi là ông.ngày xưa nhà ai cũng nghèo.nhà cụ nội mình thì không có đất để trồng cấy.Toàn đi làm thuê cho địa chủ trong làng.vụ đấy là vụ ngô sắp được thu hoạch.cụ mình được giao cho việc là dựng lều cạnh bãi ngô để trông ngô,kẻo kẻ gian lấy trộm.
Trong làng lúc bấy giờ,cây cối rậm rạp,đường đất lởm chởm.Nghe bà mình kể lại thì,thời đấy lắm ma cỏ lắm.chủ yếu là ma do chết đói và do chiến tranh.nên việc gặp ma là thường xuyên lắm.Có một đợt trời mưa to,ở quê cứ trời mưa to là dân làng thi nhau đi xét cá rô,hoặc cầm nơm ra những ruộng trống để bắt cá từ ao vượt ra.ông cụ mình cũng cầm nơm đi để bắt cá.lúc đấy trời tối,mưa lại rơi,ông cụ mình khoác áo mưa xách nơm cùng cầm đèn đi để bắt cá.ông cụ hăng hay úp hết chỗ này đến chỗ khác.Đến lúc đi đến một khoảng ruộng rất rộng.cạnh đó là một cái miếu,nghe đồn cái miếu rất thiêng.nó còn tồn tại đến tận bây giờ mà (xung quanh một chút về chuyện cái miếu:thời bố mẹ mình vẫn còn nhỏ.đường đi ngang cái miếu đó tối lắm,có một ông đi đánh bài khuya về.đi ngang cái miếu.Bỗng tự dưng người đứng khựng lại .ông từ từ quay mặt vào,đi thẳng ra sau ngôi miếu.nằm ở đó.Ông cũng không hiểu sao mình lại hành động như vậy,ông muốn về,mà không thể thực sự nhấc chân lên để về được.lúc có một ông soi ếch đi qua.đi ngay qua mặt ông ấy,ông ấy biết mà cũng k thể gọi ông soi ếch được,người ông cứng đơ.ông ấy chỉ muốn ông soi ếch đi gần lại đụng vào người mình.có lẽ là sẽ thoát nạn.nhưng không hiểu sao,ông soi ếch chỉ cách ông ấy vài mét mà cũng k nhìn thấy ông ấy.thế rồi ông ấy phải chịu trận ngồi ở đó đến sáng,trong sự bàng hoàng tột độ.khi trời hửng sáng cũng là lúc ông ấy cử động được.ông ây chạy một mạch về và kể cho mọi người nghe.Nghe xong cũng có người kể lại rằng:ở khu vực chỗ ông ấy nằm,thỉnh thoảng lại xuất hiện một con thỏ trắng toát và to lắm.đi loanh quanh ở đấy.có người chạy vào bắt.mà mãi không bắt được.)Quay lại chuyện chính.Lúc ông cụ mình úp cá đến cửa cái miếu đấy.Bỗng dưng ông thấy con gì đó to lắm.quẫy mạnh nước,ông cụ mình mừng thầm trong bụng.chuyến này vớ được con cá to.ông soi đèn nhìn kĩ.thì thấy một con cá chép.cũng phải một người ôm mới vừa.ông mừng lắm.úp chặt lấy nó.nhưng lúc mò tay vào lại không thấy đâu.Ông cụ mình là người can đảm.Không biết sợ ma là gì.nên ông cố gắng phải bắt bằng được con cá đó.ông úp cái thứ 2,rồi cái thứ 3 vẫn không mò được.ông nghĩ chắc là úp trượt nó chạy mất.Con cá thì cứ lởn vởn trước mặt ông.lần thứ tư.Ông lao lên úp thật nhanh,thật chặt.và con cá đã nằm trong cái nơm.vì tiếng con cá va vào thành nơm nghe:kịch...kịch...ông cụ nhà mình mừng thầm:chuyến này chạy đi đâu hả con.Ông cụ mình mừng rỡ.cho tay vào miệng nơm để mò.bỗng một chiếc đầu của một bà già trồi lên,bám vào tay ông cụ mình và nói:
-Mò cái gì đó chúng bay.
ông cụ nhà mình hét lên.vứt nơm bỏ chạy toán loạn.Về nhà,ông cụ mình ốm mất mấy ngày.
Cái đợt ông cụ mình phải coi bãi ngô.nên đành dựng tạm chiếc lều cạnh bãi để ngủ.Ông cùng một số người trong nhà.chặt ít cành cây vừng của cây vừng già đầu làng để lợp mái.chiếc lều đã xong.Đêm đó là đêm đầu tiên cụ mình ngủ ở đó.Lúc đấy trời khuya lắm,ông cụ mình đang hiu hiu ngủ.Nghe trong giấc mơ thấy đâu đó tiếng trẻ con khóc,lại có tiếng bà mẹ ru nữa.tiếng à ơi....à...ơi cứ văng vẳng đâu đó xung quanh chiếc lều.Trong giấc mơ của giấc ngủ chập chờn,ông cụ mình nghĩ:quái lạ,giữa đêm hôm thế này,sao lại có tiếng ru con ở đâu.Bỗng một cơn gió lạnh buốt thổi qua cái cửa sổ,làm cụ mình tỉnh giấc.Việc đầu tiên là cụ mình nhìn ra phía cái cửa sổ,vì hôm đó trăng sáng.nên mọi thứ nhìn cũng khá rõ.trước lều là một bụi tre già,đung đưa theo gió.Lúc này tiếng ru con não nề lại vang lên,rõ hơn lúc nào hết.Trong ánh trăng cụ mình nhìn thấy một cái bóng trắng đang ngồi vắt vẻo trên ngọn tre,và tiếng ru và tiếng trẻ con khóc lại càng to hơn.Ông cụ mình cứng họng không thể nói hay hét gì được.toàn thân ông cụ mình rung lẩy bẩy,sợ bản thân nhìn nhầm.ông cụ nhắm vội mắt và lắc đầu 1 cái để nhìn cho rõ hơn.Ông cụ mở mắt ra để nhìn.thì ngày trước mặt ông lúc này là một người phụ nữ với bộ đồ trắng toát,trên tay bế một đứa bé,toàn thân người phụ nữ đấy tỏa ra sương khói nhìn ảo ảnh lắm.bỗng cái bóng trắng kia cất tiếng:
-mày phá nhà tao,giờ thì nằm lui vào cho mẹ con tao nằm.
Ông cụ nhà mình ngã vật xuống,ngất lịm đi trong tiếng cười man rợn của người phụ nữ đó.
(sáng hôm sau mọi người phát hiện ra cụ nhà mình nằm đó.sốt miên ma.mới đưa về nhà,và cụ mình thuật lại chuyện đó.rồi lại ngất lịm một lần nữa.cụ và những người chặt cây vừng để dựng lều đó đều bị ốm cả tuần liền)
(.......updating.......)


Ý kiến bạn đọc { 0 }
Ý kiến của bạn