Bạn em bị ma nhập
Ấn +1 Để Load trang nhanh hơn
Thời còn sinh viên,mình sống cùng phòng 3 thằng nữa.phòng mình ở trên bốn của một căn nhà bốn tầng.mái được lợp bằng tôn.Bên cạnh căn nhà đó là một cây phượng vĩ cành lá xum xuê,luôn luôn bao phủ cả ngôi nhà.
Trong bốn thằng ở cùng phòng,có một thằng tên C,thằng này thì đồng bóng lắm.giống con gái.điệu đà lắm.mà không hiểu sao nó lại rất thích gái.chuyện này kể ra thì rất dài dòng.mình cứ kể theo mạch văn.chứ cũng không biết chắt lọc câu chữ kiểu gì nữa.nhưng mà đây là những chuyện có thật 100%.
Thằng C có một ông anh làm nghề lái xe tải,loại 1,5 tấn.chuyên chở hàng đi mạn lạng sơn,lào cai...một ngày nọ ông ấy chở hàng lên lạng sơn.khi đi thì đi cùng 1 thằng phụ lái nữa gọi là chân điếu đóm.ngoài lúc lái xe,thì lúc rảnh rỗi thằng phụ này cũng được lên cầm vô lăng gọi là tập lái.Chở hàng lên mạn vùng cao,đồi núi hiểm trở,lại gập ghềnh khó đi.nhiều lúc lại gặp phải những đoạn trời mưa đường bị lầy,rất khó đi.hôm đó,xe của ông ấy đi vào một đoạn lầy không thể tiến thêm được nữa.ông ấy bực tức vứt xe xuống làm điếu thuốc cho lấy lại tinh thần,nghĩ đến xe vẫn còn chôn chân ở đây,và chuyến hàng thì vẫn chưa giao kịp.ông ấy sốt ruột kêu thăng phụ xe lên de xe lùi lại để vòng đi đường khác.Vì tin tưởng thằng phụ xe vẫn thường hay lái thay ông ấy buổi đêm để tranh thủ chợp mắt.nên ông ấy đứng sau xe làm dấu để thằng phụ xe nó lùi.chiếc bánh xe nặng nhọc bám vào từng miếng bùn đất một để ngoi ngược lại phía sau.nhưng cố gắng mãi nó chỉ hơi nhích lên chút.so với sức nặng của chiếc xe chất đầy hàng hóa.nó ngập ngụa trong bùn đất.thăng phụ xe sau một hồi cẩn thận nhích từng chút một cũng không ăn thua.nó bực tức đạp mạnh chân ga.bỗng chiếc xe chồm mạnh lên.lao ngược về phía sau.do trời tối,chiếc xe lại lồng lên đột ngột như vậy nên ông anh thằng C không kịp phản ứng.bị chiếc xe húc văng về phía sau.chiếc xe tải lại tiếp tục lùi về sau vun vút.Bánh sau của chiếc xe tải chồm qua người ông ấy.một tiếng "rốp" khô khốc vang lên.thằng phụ xe phanh chiếc xe lại,mở cửa xe,cầm đèn pin chạy về phía sau,thì dưới bánh xe thi thể ông anh thằng C nằm sõng xoài,một thứ nhầy nhầy màu trắng đục văng tung tóe.máu chảy lênh láng.Anh thằng C tử vong ngay lập tức...thằng phụ xe mặt cắt không còn giọt máu,tức tốc điện về hà nội,ngay trong đêm người nhà anh thằng C bắt xe lên sơn la.chính em với thăng C còn thay phiên nhau chở người nhà nó đến điểm hẹn bắt xe nữa mà.
Sau hôm đó,được làm thủ tục nhận xác. anh thằng C được đưa về quê để mai táng.lúc ông ý còn sống,ông ý sống cũng tốt lắm.mình chỉ là hàng xóm và là bạn em ông ý thôi.nhưng ông ấy cũng coi mình như em ông ý vậy.tiếc là lúc đấy mình đang học nên k về thắp cho ông nén hương được.
Bẵng đi một thời gian sau.vào một hôm trời mưa to lắm,lúc bắt đầu mưa em tính mồi điếu thuốc cho ngọt giọng,ai dè tìm mãi không thấy cái bật lửa đâu.mặc dù em đã lục tung hết cả cái nhà đấy rồi mà k tìm thấy đâu cả.uất ức em bật bếp ga lên châm.lúc đấy trời đã muộn.mưa to hơn,gió thổi mạnh như gió bão ấy.bỗng dưng bóng điện phụt tắt......là do mất điện các bác ạ.gió thổi từng cơn.mưa trút nước xuống cái mái tôn ầm ầm,mấy cành phượng vĩ cứ đập vào mái tôn ầm ầm cả.có cành nó còn cọ cọ vào mái nghe ken két.nghe sợ lắm các bác ạ!bọn em không có việc gì làm.đành kể chuyện ma cho nhau nghe.đang nghe chuyện bọn bạn kể.bỗng dưng em nghe thấy tiếng khóc.tiếc khóc nghe nức nở ai oán lắm.em chưa hiểu chuyện gì?lúc này em mới quay sang thằng C.bỗng dưng ở đâu có một tia lửa vụt sáng.em nhìn thấy cái mặt nó các thím ạ.phải nói là sợ,vẫn cái mặt nó đó.nhưng không hiểu sao lại làm em sợ đến thế.trong ánh lửa bập bùng.em thấy nó đang khóc.mặt nó đỏ gay,nước mắt chảy ra.mà quái lạ,cái bật lửa..đúng rồi cái bật lửa.em tìm suốt cả buổi để châm thuốc hút mà không thấy.em cũng hỏi nó xem nó có cất không.nó bảo:không cất.sao bây giờ lại nằm trong tay nó.lúc này ánh lửa vụt tắt...........bỗng xoẹt...xoẹt.ánh lửa bùng lên 2 lần.rồi mọi thứ lại chìm vào bóng tối.chỉ còn tiếng mưa như trút nước,tiếng gió thổi,tiếng cành cây quẹt vào mái nhà nghe ken két,xen lẫn tiếng khóc nức nở của thằng C.nghe ai oán não nề lắm.lúc đó có em với thằng C nằm trên giường.2 thằng kia nằm dưới đất.em nằm ngay cạnh thằng C.nó khóc...khóc một hồi...nó bỗng cất tiếng nói:anh tao chết oan lắm chúng mày ơi!anh tao chết oan lắm....nó giết anh tao.giọng nói nghe xa xăm lắm,nghe văng vẳng như vọng từ một cõi nào về vậy.em cũng không biết có phải do em tưởng tượng không nữa.nhưng lúc này,trong người em có bao nhiêu cái lông cũng đều dựng đứng lên cả.....nó nói tiếp:
-anh tao chết oan!anh tao mê cờ bạc lắm.mỗi dịp có việc gì là cả nhà lại tập trung đánh bài.hôm về đám anh tao.mọi người cũng đánh bài.nhưng không có anh tao,anh tao đâu.bông dưng từ đâu,có một con bướm đen to lắm.nó bay chập chờn một vòng quanh nhà,bay xung quanh đầu từng người một.rồi đậu xuống cái chiếu mà mọi người đang đánh bài.vậy là còn thiếu chân của anh tao.lúc đó người nhà khấn vái:có phải D về không,nếu là D thì ở đây chơi bài với mọi người.con bướm bỗng bay một vòng,bay vào chiếc giường của anh ấy ngày trước,rồi bay ra mất hút.Sáng hôm sau đưa anh tao ra đồng.trời đang nắng to.lúc đưa chiếc quan tài ra xe.trời bỗng mưa to lắm.xe đưa anh tao trong mưa...lầm lũi...lầm lũi...đến lúc,quan tài hạ huyệt,thì nước mưa đã ngập lên đến miệng hố.chiếc quan tài nổi lềnh bềnh.mọi người phải lấy cây tre ấn xuống rồi mới lấp đất,anh tao không muốn đi chúng mày ạ.anh tao chết oan lắm!
nó lại tiếp:
-mấy ngày trước khi đi,anh tao có gọi về cho gia đình bảo:27 này là giỗ cụ,anh tao sẽ về thăm nhà.anh tao nói chắc như đinh đóng cột ấy.và đúng ngày 27 đấy,anh tao cũng về.nhưng về bằng xe tang...huhu...anh tao chết oan lắm chúng mày ơi!
Giọng kể của nó,nghe nức nở lắm.không giống mọi ngày.âm thanh cứ trầm cứ bổng.lúc văng vẳng ở đâu xa,lúc lại ở ngay bên tai mình.em nằm ngay sát nó.Lúc đó,em cảm giác như có gì bóp nghẹt ở cổ mình.muốn vùng dậy khỏi đó,để chạy xuống chỗ 2 thằng nằm dưới đất.nhưng không hiểu sao em không thể nhúc nhích được.đến lúc câu chuyện của nó chấm dứt e mới cử động được.Lúc đó,bỗng nhiên sét ở đâu đánh ầm một cái,1 thứ ánh sáng chói lóa xuyên qua những tán lá vào căn phòng nhỏ bé của bọn em.em quay sang nó.nó nằm im.mắt mở trợn ngược nhìn em.da mặt nó xám ngoét.mắt nó cũng sáng nữa.em còn nhớ như in cái ánh mắt của nó.em hét lên,nhảy xuống chỗ hai thằng nằm dưới đất,thì ra bọn nó cũng nghe được câu chuyện thằng C kể.2 thằng ôm nhau cứng ngắc.em nhảy vào giữa 2 thằng nằm.ba thằng ôm nhau run lẩy bẩy cả đêm.mà không dám nhìn thằng C một chút nào nữa cả.
Rồi mọi thứ chìm vào im lặng.mưa cũng tạnh,chỉ còn tiếng gió thôi và tiếng cành cây cọ vào mái nhà nghe ken két.bọn em vì mệt quá nên dần dần chìm vào giấc ngủ.Sáng hôm sau hỏi thằng C có nhớ gì tối qua không.Nó trả lời:
-Tối qua làm sao?tối qua tao ngủ sớm mà.có biết gì đâu?
Bọn em nhìn nhau ra hiệu.tốt nhất mày đừng nên biết gì thì tốt hơn.
the end!
![]() |
| ngôi nhà ma ám |
Trong bốn thằng ở cùng phòng,có một thằng tên C,thằng này thì đồng bóng lắm.giống con gái.điệu đà lắm.mà không hiểu sao nó lại rất thích gái.chuyện này kể ra thì rất dài dòng.mình cứ kể theo mạch văn.chứ cũng không biết chắt lọc câu chữ kiểu gì nữa.nhưng mà đây là những chuyện có thật 100%.
Thằng C có một ông anh làm nghề lái xe tải,loại 1,5 tấn.chuyên chở hàng đi mạn lạng sơn,lào cai...một ngày nọ ông ấy chở hàng lên lạng sơn.khi đi thì đi cùng 1 thằng phụ lái nữa gọi là chân điếu đóm.ngoài lúc lái xe,thì lúc rảnh rỗi thằng phụ này cũng được lên cầm vô lăng gọi là tập lái.Chở hàng lên mạn vùng cao,đồi núi hiểm trở,lại gập ghềnh khó đi.nhiều lúc lại gặp phải những đoạn trời mưa đường bị lầy,rất khó đi.hôm đó,xe của ông ấy đi vào một đoạn lầy không thể tiến thêm được nữa.ông ấy bực tức vứt xe xuống làm điếu thuốc cho lấy lại tinh thần,nghĩ đến xe vẫn còn chôn chân ở đây,và chuyến hàng thì vẫn chưa giao kịp.ông ấy sốt ruột kêu thăng phụ xe lên de xe lùi lại để vòng đi đường khác.Vì tin tưởng thằng phụ xe vẫn thường hay lái thay ông ấy buổi đêm để tranh thủ chợp mắt.nên ông ấy đứng sau xe làm dấu để thằng phụ xe nó lùi.chiếc bánh xe nặng nhọc bám vào từng miếng bùn đất một để ngoi ngược lại phía sau.nhưng cố gắng mãi nó chỉ hơi nhích lên chút.so với sức nặng của chiếc xe chất đầy hàng hóa.nó ngập ngụa trong bùn đất.thăng phụ xe sau một hồi cẩn thận nhích từng chút một cũng không ăn thua.nó bực tức đạp mạnh chân ga.bỗng chiếc xe chồm mạnh lên.lao ngược về phía sau.do trời tối,chiếc xe lại lồng lên đột ngột như vậy nên ông anh thằng C không kịp phản ứng.bị chiếc xe húc văng về phía sau.chiếc xe tải lại tiếp tục lùi về sau vun vút.Bánh sau của chiếc xe tải chồm qua người ông ấy.một tiếng "rốp" khô khốc vang lên.thằng phụ xe phanh chiếc xe lại,mở cửa xe,cầm đèn pin chạy về phía sau,thì dưới bánh xe thi thể ông anh thằng C nằm sõng xoài,một thứ nhầy nhầy màu trắng đục văng tung tóe.máu chảy lênh láng.Anh thằng C tử vong ngay lập tức...thằng phụ xe mặt cắt không còn giọt máu,tức tốc điện về hà nội,ngay trong đêm người nhà anh thằng C bắt xe lên sơn la.chính em với thăng C còn thay phiên nhau chở người nhà nó đến điểm hẹn bắt xe nữa mà.
![]() |
| ma nhập |
Sau hôm đó,được làm thủ tục nhận xác. anh thằng C được đưa về quê để mai táng.lúc ông ý còn sống,ông ý sống cũng tốt lắm.mình chỉ là hàng xóm và là bạn em ông ý thôi.nhưng ông ấy cũng coi mình như em ông ý vậy.tiếc là lúc đấy mình đang học nên k về thắp cho ông nén hương được.
Bẵng đi một thời gian sau.vào một hôm trời mưa to lắm,lúc bắt đầu mưa em tính mồi điếu thuốc cho ngọt giọng,ai dè tìm mãi không thấy cái bật lửa đâu.mặc dù em đã lục tung hết cả cái nhà đấy rồi mà k tìm thấy đâu cả.uất ức em bật bếp ga lên châm.lúc đấy trời đã muộn.mưa to hơn,gió thổi mạnh như gió bão ấy.bỗng dưng bóng điện phụt tắt......là do mất điện các bác ạ.gió thổi từng cơn.mưa trút nước xuống cái mái tôn ầm ầm,mấy cành phượng vĩ cứ đập vào mái tôn ầm ầm cả.có cành nó còn cọ cọ vào mái nghe ken két.nghe sợ lắm các bác ạ!bọn em không có việc gì làm.đành kể chuyện ma cho nhau nghe.đang nghe chuyện bọn bạn kể.bỗng dưng em nghe thấy tiếng khóc.tiếc khóc nghe nức nở ai oán lắm.em chưa hiểu chuyện gì?lúc này em mới quay sang thằng C.bỗng dưng ở đâu có một tia lửa vụt sáng.em nhìn thấy cái mặt nó các thím ạ.phải nói là sợ,vẫn cái mặt nó đó.nhưng không hiểu sao lại làm em sợ đến thế.trong ánh lửa bập bùng.em thấy nó đang khóc.mặt nó đỏ gay,nước mắt chảy ra.mà quái lạ,cái bật lửa..đúng rồi cái bật lửa.em tìm suốt cả buổi để châm thuốc hút mà không thấy.em cũng hỏi nó xem nó có cất không.nó bảo:không cất.sao bây giờ lại nằm trong tay nó.lúc này ánh lửa vụt tắt...........bỗng xoẹt...xoẹt.ánh lửa bùng lên 2 lần.rồi mọi thứ lại chìm vào bóng tối.chỉ còn tiếng mưa như trút nước,tiếng gió thổi,tiếng cành cây quẹt vào mái nhà nghe ken két,xen lẫn tiếng khóc nức nở của thằng C.nghe ai oán não nề lắm.lúc đó có em với thằng C nằm trên giường.2 thằng kia nằm dưới đất.em nằm ngay cạnh thằng C.nó khóc...khóc một hồi...nó bỗng cất tiếng nói:anh tao chết oan lắm chúng mày ơi!anh tao chết oan lắm....nó giết anh tao.giọng nói nghe xa xăm lắm,nghe văng vẳng như vọng từ một cõi nào về vậy.em cũng không biết có phải do em tưởng tượng không nữa.nhưng lúc này,trong người em có bao nhiêu cái lông cũng đều dựng đứng lên cả.....nó nói tiếp:
-anh tao chết oan!anh tao mê cờ bạc lắm.mỗi dịp có việc gì là cả nhà lại tập trung đánh bài.hôm về đám anh tao.mọi người cũng đánh bài.nhưng không có anh tao,anh tao đâu.bông dưng từ đâu,có một con bướm đen to lắm.nó bay chập chờn một vòng quanh nhà,bay xung quanh đầu từng người một.rồi đậu xuống cái chiếu mà mọi người đang đánh bài.vậy là còn thiếu chân của anh tao.lúc đó người nhà khấn vái:có phải D về không,nếu là D thì ở đây chơi bài với mọi người.con bướm bỗng bay một vòng,bay vào chiếc giường của anh ấy ngày trước,rồi bay ra mất hút.Sáng hôm sau đưa anh tao ra đồng.trời đang nắng to.lúc đưa chiếc quan tài ra xe.trời bỗng mưa to lắm.xe đưa anh tao trong mưa...lầm lũi...lầm lũi...đến lúc,quan tài hạ huyệt,thì nước mưa đã ngập lên đến miệng hố.chiếc quan tài nổi lềnh bềnh.mọi người phải lấy cây tre ấn xuống rồi mới lấp đất,anh tao không muốn đi chúng mày ạ.anh tao chết oan lắm!
nó lại tiếp:
-mấy ngày trước khi đi,anh tao có gọi về cho gia đình bảo:27 này là giỗ cụ,anh tao sẽ về thăm nhà.anh tao nói chắc như đinh đóng cột ấy.và đúng ngày 27 đấy,anh tao cũng về.nhưng về bằng xe tang...huhu...anh tao chết oan lắm chúng mày ơi!
Giọng kể của nó,nghe nức nở lắm.không giống mọi ngày.âm thanh cứ trầm cứ bổng.lúc văng vẳng ở đâu xa,lúc lại ở ngay bên tai mình.em nằm ngay sát nó.Lúc đó,em cảm giác như có gì bóp nghẹt ở cổ mình.muốn vùng dậy khỏi đó,để chạy xuống chỗ 2 thằng nằm dưới đất.nhưng không hiểu sao em không thể nhúc nhích được.đến lúc câu chuyện của nó chấm dứt e mới cử động được.Lúc đó,bỗng nhiên sét ở đâu đánh ầm một cái,1 thứ ánh sáng chói lóa xuyên qua những tán lá vào căn phòng nhỏ bé của bọn em.em quay sang nó.nó nằm im.mắt mở trợn ngược nhìn em.da mặt nó xám ngoét.mắt nó cũng sáng nữa.em còn nhớ như in cái ánh mắt của nó.em hét lên,nhảy xuống chỗ hai thằng nằm dưới đất,thì ra bọn nó cũng nghe được câu chuyện thằng C kể.2 thằng ôm nhau cứng ngắc.em nhảy vào giữa 2 thằng nằm.ba thằng ôm nhau run lẩy bẩy cả đêm.mà không dám nhìn thằng C một chút nào nữa cả.
Rồi mọi thứ chìm vào im lặng.mưa cũng tạnh,chỉ còn tiếng gió thôi và tiếng cành cây cọ vào mái nhà nghe ken két.bọn em vì mệt quá nên dần dần chìm vào giấc ngủ.Sáng hôm sau hỏi thằng C có nhớ gì tối qua không.Nó trả lời:
-Tối qua làm sao?tối qua tao ngủ sớm mà.có biết gì đâu?
Bọn em nhìn nhau ra hiệu.tốt nhất mày đừng nên biết gì thì tốt hơn.
the end!



Ý kiến bạn đọc { 0 }
Ý kiến của bạn